Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2007

Bến vắng

Sáng tác: Nguyễn Nhất Huy
Trình bày: Cẩm Ly

Chiều gió mưa anh đã ra đi thật rồi
Tình thiết tha giây phút tan như bèo mây
Con tim dại khờ tiếc nhớ dĩ vãng
Đôi chân lạc lòi bước đến bến vắng
Cuộc đời bao la qua bao ngày tháng
Con tim nhỏ bé khát khao chờ mong

Chiều nay một mình em bên góc nhỏ của quán cà phê ngày cũ mà mình từng ngồi rất nhiều lần bên nhau, những giai điệu da diết này cứ như những đợt sóng dội mãi vào lòng em bao kỷ niệm. Cũng góc quán này, cũng chiếc bàn này, cũng là những thứ quá đỗi quen thuộc này, nhưng cũng chính vì sự quen thuộc ấy mà làm em cảm giác cô đơn biết bao. Nơi đây có quá nhiều kỷ niệm, có lẽ em đã quá tin tưởng vào những điều tốt đẹp nên mới buồn đến thế. Giai điệu buồn da diết cứ ngân mãi bên tai em, hình như người chủ quán cũng hiểu lòng khách quen vậy.

Con tim dại khờ đã quá kỳ vọng mà không phòng bị những thay đổi từ anh. Một ngày không mưa gió nhưng anh đã ra đi, ra đi khỏi tầm tay của em. Anh không giải thích, không nói gì, chỉ lẳng lặng ra đi và buộc em phải lặng hiểu. Tại sao thế, khi yêu nhau chẳng phải anh đã nói rất nhiều sao? Vậy thì khi chia tay anh cũng nên nói một điều gì chứ. Có thể những lời của anh sẽ làm em tức giận mà xóa đi nhiều điều ngọt ngào. Nhưng anh đã không nói gì cả, chỉ bảo đừng gặp nhau nữa và cứ thế mà bỏ đi. Anh đã quên hết, với anh yêu em chỉ là một đoạn đường nào đó như bao đoạn đường khác trên đường đời. Nhưng em vẫn dại khờ nghĩ về anh, dành cho anh rất nhiều tha thứ nhưng vì sự quên lãng của anh mà niềm đau của em bị nhân đôi.

Bến xưa còn đợi chờ bàn chân anh nay không ghé qua
Vắng anh đời lạnh lùng niềm đau em không ai sớt chia
Tìm về đâu trong em yêu thương một thời, chỉ còn trong mơ cô đơn lá rơi
Một lần lời yêu em buông lơi giờ tan thành niềm đau mãi mãi

Anh từng là tất cả với em, anh không biết mình đã nhẫn tâm như thế nào khi phá tan một giấc mơ bằng cách ấy. Đổ vỡ này phải rất lâu em mới có thể hiểu và chấp nhận được. Chiều nay nơi quán quen này, giọng hát tha thiết của Cẩm Ly là một lời chia sẻ cho em, tiếng ghita réo rắt như làm em vơi đi nhiều nỗi phiền muộn. Có lẽ em không mau quên như anh, sẽ phải rất lâu và có thể cả đời em cũng không quên được nỗi đau này. Như vậy là yếu đuối lắm phải không? Nhưng hôm nay em nghĩ mình sẽ quên anh thôi, cho dù để quên anh em sẽ phải ngồi ở đây thêm nhiều lần nữa và nghe ca khúc này nhiều lần nữa.

Không có nhận xét nào: